Nội dung chính
Nhiều điểm du lịch nổi tiếng trên thế giới đang áp dụng chiến lược “hét giá” cho khách ngoại, nhằm cân bằng ngân sách, giảm quá tải và bảo vệ di sản văn hoá.
Chiến lược giá phân biệt
Ngày 14/1, Bảo tàng Louvre (Paris) tăng giá vé tiêu chuẩn 45% – từ 22 euro lên 32 euro (≈ 976.000 đ) cho khách không thuộc khu vực châu Âu. Đây là phần của chương trình “giá phân biệt” do Chính phủ Pháp công bố từ đầu 2025, áp dụng đồng thời cho Versailles, Opera Paris và Sainte‑Chapelle.

Ưu tiên cho công dân trong nước
Tại Mỹ, phí vào cửa các công viên quốc gia đã tăng thêm 100 USD cho khách ngoại từ đầu 2026, nhằm giữ chi phí thấp cho người dân và dùng nguồn thu quốc tế tái đầu tư cho bảo trì.
Thành phố Venice (Italy) áp dụng phí nhập cảnh 10 euro trong mùa cao điểm; ông Michele Zuin, ủy viên hội đồng, cho biết mục tiêu là bảo vệ chất lượng cuộc sống của cư dân trước làn sóng du khách.

Giá cao như bộ lọc du lịch
Nhà lâu đài Himeji (Nhật Bản) dự kiến tăng phí cho khách quốc tế gấp ba lần (≈30 USD) từ tháng 3/2026, nhằm giảm áp lực lên cấu trúc cổ và thu hút du khách có kế hoạch.
Bảo vệ môi trường và di sản
Quần đảo Galápagos (Ecuador) đã nâng phí vào cửa cho khách quốc tế lên 200 USD (gấp 7 lần so với người dân) từ tháng 8/2024; khoản chênh lệch tài trợ trực tiếp cho kiểm soát loài xâm lấn và xử lý rác thải.
Jordan dùng giá vé Petra (127 USD/ngày) làm công cụ khuyến khích lưu trú ít nhất một đêm, giảm xuống 70 USD khi du khách ở lại, nhờ đó tăng doanh thu khách sạn và nhà hàng địa phương.
Bhutan duy trì mô hình “Du lịch giá trị cao, số lượng thấp”. Khách quốc tế (trừ Ấn Độ) phải trả Phí Phát triển Bền vững 100 USD mỗi đêm; người dân và khách hàng lân cận chỉ trả mức phí biểu tượng, giúp duy trì danh hiệu âm carbon.
Thực tiễn khác trên thế giới
Ở Nepal, tại Quảng trường Patan Durbar, khách quốc tế trả khoảng 1.000 rupee (≈200.000 đ), trong khi công dân SAARC chỉ trả 250 rupee; nguồn thu này hỗ trợ phục dựng đền đài sau động đất.
Ở Thái Lan, một số công viên quốc gia hiển thị giá “Foreigners: 200 baht” bằng tiếng Anh, trong khi mức giá địa phương 40 baht được viết bằng ký tự Thái, gây hiểu lầm cho du khách không biết tiếng.

Rủi ro và khuyến nghị
Chuyên gia kinh tế du lịch nhấn mạnh: nếu không truyền thông minh bạch, “giá phân biệt” dễ bị coi là phân biệt đối xử. Khi du khách biết số tiền thu được được dùng để bảo tồn môi trường và nâng cấp dịch vụ, họ sẵn sàng chi trả cao hơn.
Để duy trì niềm tin, các cơ quan quản lý nên công bố rõ ràng nguồn sử dụng khoản thu, đồng thời cung cấp các lựa chọn giảm giá cho khách lưu trú dài ngày hoặc tham gia các chương trình bảo tồn.
Bạn đã từng trải nghiệm mức giá khác nhau khi du lịch? Hãy chia sẻ cảm nhận và theo dõi chúng tôi để cập nhật những xu hướng du lịch mới nhất.