Nội dung chính
Sự việc hai tàu khu trục Mỹ tại eo biển Hormuz suýt bị phá hủy hoàn toàn theo báo cáo từ Iran đã cho thấy mức độ căng thẳng tột độ giữa hai cường quốc này.
Theo thông tin từ kênh truyền hình PressTV của Iran, một tình huống đối đầu nghẹt thở đã xảy ra khi hạm đội Mỹ cố gắng vượt qua eo biển Hormuz – một trong những điểm nghẽn hàng hải chiến lược nhất thế giới. Báo cáo cho biết, các tàu khu trục của Mỹ chỉ còn cách thảm họa vài phút trước khi các hệ thống tên lửa và máy bay không người lái (UAV) của Iran sẵn sàng kích hoạt.
Cuộc rút lui khẩn cấp trong 30 phút định mệnh
Cụ thể, khi các tàu khu trục cùng hạm đội hộ tống tiến vào cửa eo biển, phía Iran đã phát hiện và nhắm mục tiêu trực tiếp. Theo PressTV, quân đội Mỹ lúc đó chỉ có khoảng 30 phút để đưa ra quyết định quay đầu nếu không muốn đối mặt với một cuộc tấn công tổng lực. Trước áp lực quân sự trực tiếp, các tàu đã lập tức rút lui.
Hai chiến hạm nằm trong tâm điểm của sự cố này là USS Michael Murphy (DDG 112) và USS Frank E. Peterson (DDG 121). Phía Iran nhận định rằng nỗ lực vượt eo biển của Mỹ là một hành động mạo hiểm, một “chiến dịch tuyên truyền” sai lầm có thể dễ dàng dẫn đến một cuộc xung đột quy mô lớn không mong muốn.
Chiến thuật tác chiến điện tử và vai trò của trung gian Pakistan
Một chi tiết đáng chú ý trong báo cáo là việc hải quân Mỹ đã cố gắng triển khai các kỹ thuật tác chiến điện tử nhằm che giấu hành tung. Cụ thể, họ đã vô hiệu hóa hệ thống truyền tọa độ với hy vọng đi qua eo biển một cách bí mật. Tuy nhiên, nỗ lực này đã thất bại trước hệ thống giám sát của Tehran.
Hãng thông tấn Fars cho biết, Lực lượng vũ trang Iran đã theo dõi sát sao vị trí của tàu khu trục ngay từ khi rời cảng Fujairah. Mọi hoạt động di chuyển đều được báo cáo chi tiết cho phái đoàn Iran tại Islamabad, sau đó thông tin được chuyển đến phía Mỹ thông qua một trung gian người Pakistan.
Iran không chỉ theo dõi mà còn đưa ra cảnh báo đanh thép thông qua kênh trung gian: các tàu sẽ bị tấn công trong vòng 30 phút nếu tiếp tục tiến vào, bởi hành động này sẽ phá hủy hoàn toàn các nỗ lực đàm phán ngoại giao giữa hai nước.
Bối cảnh địa chính trị: Sự mong manh của lệnh ngừng bắn
Vụ việc diễn ra trong bối cảnh quan hệ Mỹ – Iran vốn đã cực kỳ căng thẳng. Trước đó, vào ngày 28 tháng 2, Mỹ và Israel đã thực hiện các cuộc tấn công vào nhiều mục tiêu tại Iran, bao gồm cả thủ đô Tehran, gây ra thương vong cho dân thường. Đáp trả, Iran đã tiến hành các chiến dịch tấn công vào lãnh thổ Israel và các căn cứ quân sự của Mỹ tại Trung Đông.
Mặc dù Tổng thống Donald Trump đã tuyên bố đạt được một thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần vào đêm 8 tháng 4, nhưng sự cố tại eo biển Hormuz cho thấy niềm tin giữa hai bên gần như bằng không và một sai sót nhỏ về tính toán quân sự cũng có thể châm ngòi cho chiến tranh.
Góc nhìn chuyên gia: Tại sao eo biển Hormuz lại quan trọng?
Với tư cách là chuyên gia phân tích địa chính trị, có thể thấy eo biển Hormuz không chỉ là một tuyến đường vận tải dầu mỏ mà còn là “con bài tẩy” của Iran trong việc kiềm chế ảnh hưởng của Mỹ tại Vùng Vịnh. Việc Mỹ cố gắng sử dụng tác chiến điện tử cho thấy họ muốn thử nghiệm khả năng xâm nhập, nhưng sự thất bại này khẳng định năng lực kiểm soát vùng biển của Iran hiện nay là rất đáng gờm.
Liệu lệnh ngừng bắn ngắn hạn có đủ để xoa dịu xung đột, hay đây chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão lớn hơn? Hãy chia sẻ quan điểm của bạn về cuộc đối đầu này ở phần bình luận phía dưới.