Nội dung chính
Ngày hôm qua, những ký ức ngọt ngào của gia đình hiện lên qua những khoảnh khắc giản dị nhưng sâu lắng, từ tiếng cười của con gái tới mùi hương bếp nhà.
Ngày nghỉ lễ và lời nhớ bà ngoại
Trong ngày nghỉ lễ, con gái bé bỏng hỏi bố mẹ về kế hoạch ngày mai, lặp đi lặp lại câu hỏi về việc thăm bà ngoại. Khi nghe con reo lên hứa sẽ đi ngủ sớm, tôi cảm nhận được sự gắn bó và mong muốn được gần gũi với người thân.
Bữa ăn chung và câu chuyện mẹ truyền
Tôi đang bận lóc xương cá rô phi mới mua, nhưng quyết định dành thời gian nấu một bữa ăn chung để gắn kết gia đình. Mẹ bước vào bếp, khuyên dùng rượu rửa cá để giảm mùi tanh, đồng thời đưa cho tôi hai chai rượu cũ. Cô ấy ngồi bên cạnh, ánh mắt vừa thương vừa ngại vì biết mình sẽ nhắc nhở tôi nhiều lần.
Mẹ mở đầu bằng việc kể về việc thanh minh mộ bà cuối tuần vừa qua, nhấn mạnh thời tiết thuận lợi để cả nhà về thăm. Năm nay, gia đình gặp nhiều biến cố, nên mẹ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chấp nhận thực tế rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ không còn.
Ký ức về ngày hôm qua của gia đình
Trong tâm trí mẹ, ngày bà ngoại còn sống, ngày các em còn thơ ngây, và ngày chúng tôi còn trẻ như mới chỉ là hôm qua. Mẹ nhớ lại một bài thơ dặn con từ tài liệu học cấp 2, đọc cho tôi nghe khi tôi đang chiên cá. Cảm xúc dâng trào, tôi muốn khóc nhưng kiềm chế để lắng nghe mẹ tiếp tục.
Hình ảnh và những kỷ niệm
Mẹ kẹp bài thơ trong tập ảnh cũ, rồi khoe tấm ảnh tôi mặc váy caro khi thi đàn, kèm nơ to và em út trên tay. Đó là mùa Thu, tôi mặc áo phông trắng, bế em chưa tròn một tuổi, mái tóc bông mượt, đôi mắt ngơ ngác. Mẹ khép mắt, gọi đó là “ngày hôm qua của mẹ”.
Những hoạt động thường ngày gắn kết
Ngày hôm qua của tôi còn là lúc tôi bê xô gạo nếp, tránh nắng dưới mái hiên, đến đầu ngõ xay gạo thành bột làm bánh trôi. Tôi ngồi trong bếp, nghe mẹ dặn học bài, giúp mẹ chấm bài cho học sinh. Buổi trưa hè, bố dùng nắm đũa vót thành que tính để tôi chuẩn bị vào lớp 1. Đôi khi, tôi bị ăn đòn vì trốn đi chơi bắn súng nước cùng anh trai, em họ và bạn bè hàng xóm.
Trong khi đó, tóc mẹ vẫn còn xanh, tết thành bím dày dài, đạp xe đi dạy học. Tôi ở nhà nhổ tóc sâu cho bố và xin tiền mua truyện tranh như một phần thưởng lớn lao.

Lời thầm thì và ước mơ của con gái
Buổi tối, tôi thì thầm bên tai con gái: “Đến một ngày, con sẽ trưởng thành và cao lớn như bố mẹ. Bố mẹ sẽ già đi giống ông bà ngoại. Bố mẹ sẽ mãi yêu con.” Cô bé khóc, nói: “Con không muốn lớn, không muốn bố mẹ thành ông bà lão.” Đó là hình ảnh phản chiếu chính tôi ngày bé, khi nghĩ tới việc bố mẹ già đi.
Nhìn về tương lai: Ngày hôm nay sẽ trở thành ngày hôm qua của con
Tôi ôm con vào lòng, hứa rằng “Bố mẹ vẫn sẽ ở bên con, trong tim và trong đầu con dù con ở bất cứ nơi đâu.” Như vậy, mỗi ngày hiện tại sẽ dần trở thành ký ức “ngày hôm qua” của thế hệ tiếp theo.
